Tin thế giới
Trung Quốc tính số tên lửa cần để thắng trong chiến tranh ở Đài Loan
Chia sẻ:NH
Tóm tắt
Chiến tranh hiện đại nghiêng về tiêu hao khiến Trung Quốc cân nhắc đạn dược dẫn đường giá rẻ. Theo Bưu điện Hoa Nam Buổi Sáng (South China Morning Post - SCMP) dẫn phân tích đăng trên Khoa học và Công nghệ Vũ khí (Ordnance Science and Technology), Mỹ khó bền vững khi dùng vũ khí đắt để chặn mối đe dọa rẻ, như ở Biển Đỏ khi tên lửa hơn 2,5 triệu USD đánh chặn UAV Houthi dưới 2.000 USD, đẩy chi phí 2023 lên khoảng 1 tỷ USD. Quân đội Mỹ đang phát triển đạn tầm xa rẻ như hệ thống Wolf Pack của Tập đoàn L3Harris (L3Harris) giá 300.000–400.000 USD/quả, chấp nhận đánh đổi tốc độ, tầm và độ tin cậy.
Phân tích cho rằng Quân Giải phóng Nhân dân (People’s Liberation Army - PLA) có thể hưởng lợi từ “phối hợp cao–thấp”, tận dụng nền công nghiệp lớn để sản xuất và bổ sung nhanh; mạng phòng không dày đặc có thể làm cùn các đòn tấn công giá rẻ. Dù vậy, tích trữ đạn rẻ vẫn then chốt ngay cả khi kỳ vọng thắng nhanh, cho thấy năng lực công nghiệp và kiểm soát chi phí trở thành yếu tố quyết định.
Trong kịch bản Mỹ–Trung liên quan Đài Loan, PLA dự kiến sử dụng khối lượng lớn vũ khí dẫn đường chính xác ngay từ đầu và suốt chiến dịch. Báo cáo tháng 4/2025 của Bộ Tư lệnh Huấn luyện và Học thuyết Lục quân Mỹ (US Army Training and Doctrine Command - TRADOC) mô tả Chiến dịch Hỏa lực Liên hợp tích hợp hỏa lực qua các quân để đánh vào nút chỉ huy, phòng không, sân bay, cảng và hậu cần nhằm làm tê liệt hệ thống tác chiến đối phương. Tên lửa đạn đạo giữ vai trò trung tâm với các loạt bắn quy mô lớn, song về sau có thể bị giới hạn bởi “độ sâu” kho đạn.
Về nhu cầu đạn, William Alberque nêu trên CNN tháng 11/2025 rằng Trung Quốc từng ước cần 5.000–10.000 tên lửa để khuất phục Đài Loan; chiến tranh Nga–Ukraine có thể đã khiến ước tính này tăng lên đáng kể.
Dữ liệu của Bộ Quốc phòng Mỹ (US Department of Defense - DoD) trong Báo cáo Sức mạnh Quân sự Trung Quốc (China Military Power Reports - CMPR) cho thấy lực lượng tên lửa đạn đạo của Lực lượng Tên lửa PLA (PLA Rocket Force - PLARF) tăng đều 2020–2025: 2020 có trên 1.000 SRBM, hàng trăm MRBM/IRBM và khoảng 100 bệ phóng ICBM; 2021 tiếp tục mở rộng DF-21 và DF-26; 2022 xây hơn 300 giếng phóng ICBM; 2023 tổng lực tên lửa đạn đạo khoảng 2.850; 2024 có 500 bệ phóng ICBM hoạt động và 400 tên lửa, hơn gấp đôi 2020; 2025 DoD mô tả PLARF là kho tên lửa đạn đạo trên bộ lớn nhất thế giới, hỗ trợ dự báo vượt 1.000 đầu đạn hạt nhân vào 2030.
Nền công nghiệp hậu thuẫn được Viện Nghiên cứu Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (China Aerospace Studies Institute - CASI) ghi nhận: Peter Wood và Alex Stone cho biết Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (China Aerospace Science and Technology Corporation - CASC) và Tập đoàn Khoa học và Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (China Aerospace Science and Industry Corporation - CASIC) tăng nhân sự 50% từ 2000, lần lượt 164.000 và 150.000 người vào 2020; Nhà máy 211 ở Bắc Kinh cùng cơ sở mới tại Tianjin và Hebei bổ sung hàng chục nghìn m2 sản xuất và R&D; Học viện 4 của CASIC xây bốn khu mới và trung tâm tính toán hiệu năng cao rút ngắn thiết kế. Sản lượng động cơ rắn và lỏng tăng mạnh, nhờ nhu cầu quân sự và phóng không gian, nhưng sự tập trung vào ít cơ sở phức tạp gây rủi ro bền bỉ thời chiến.
Theo Markus Schiller trong báo cáo tháng 5/2024 của Viện Nghiên cứu Hòa bình và Chính sách An ninh (Institute of Peace Research and Security Policy - IFSH), công nghiệp tên lửa Trung Quốc tập trung, do nhà nước kiểm soát và kỹ thuật chín muồi nhưng vướng phối hợp giữa các học viện phụ trách động cơ rắn/lỏng, dẫn đường và lắp ráp; quá trình chuyển từ nhiên liệu lỏng sang rắn kéo dài, làm chậm hệ cơ động và MIRV; tính bí mật và cải tổ thường xuyên khiến dữ liệu thiếu nhất quán. Báo cáo tháng 1/2026 của Quỹ Di sản (Heritage Foundation) bổ sung: phụ thuộc vật liệu nổ đặc biệt (RDX, HMX, CL-20), vi điện tử và quang điện dễ bị kiểm soát nhập khẩu hay gián đoạn; cơ sở cố định, tự động hóa cao và chuỗi số hóa tuy tăng hiệu suất nhưng phơi nhiễm trước tấn công mạng, hỏa lực hoặc hạ tầng. Cuối cùng, chiến tranh Đài Loan sẽ kiểm chứng liệu tích lũy tên lửa có chuyển hóa thành sức mạnh bền bỉ, hay bị nút thắt công nghiệp và chi phí làm giảm hiệu quả các loạt hỏa lực.
Phân tích cho rằng Quân Giải phóng Nhân dân (People’s Liberation Army - PLA) có thể hưởng lợi từ “phối hợp cao–thấp”, tận dụng nền công nghiệp lớn để sản xuất và bổ sung nhanh; mạng phòng không dày đặc có thể làm cùn các đòn tấn công giá rẻ. Dù vậy, tích trữ đạn rẻ vẫn then chốt ngay cả khi kỳ vọng thắng nhanh, cho thấy năng lực công nghiệp và kiểm soát chi phí trở thành yếu tố quyết định.
Trong kịch bản Mỹ–Trung liên quan Đài Loan, PLA dự kiến sử dụng khối lượng lớn vũ khí dẫn đường chính xác ngay từ đầu và suốt chiến dịch. Báo cáo tháng 4/2025 của Bộ Tư lệnh Huấn luyện và Học thuyết Lục quân Mỹ (US Army Training and Doctrine Command - TRADOC) mô tả Chiến dịch Hỏa lực Liên hợp tích hợp hỏa lực qua các quân để đánh vào nút chỉ huy, phòng không, sân bay, cảng và hậu cần nhằm làm tê liệt hệ thống tác chiến đối phương. Tên lửa đạn đạo giữ vai trò trung tâm với các loạt bắn quy mô lớn, song về sau có thể bị giới hạn bởi “độ sâu” kho đạn.
Về nhu cầu đạn, William Alberque nêu trên CNN tháng 11/2025 rằng Trung Quốc từng ước cần 5.000–10.000 tên lửa để khuất phục Đài Loan; chiến tranh Nga–Ukraine có thể đã khiến ước tính này tăng lên đáng kể.
Dữ liệu của Bộ Quốc phòng Mỹ (US Department of Defense - DoD) trong Báo cáo Sức mạnh Quân sự Trung Quốc (China Military Power Reports - CMPR) cho thấy lực lượng tên lửa đạn đạo của Lực lượng Tên lửa PLA (PLA Rocket Force - PLARF) tăng đều 2020–2025: 2020 có trên 1.000 SRBM, hàng trăm MRBM/IRBM và khoảng 100 bệ phóng ICBM; 2021 tiếp tục mở rộng DF-21 và DF-26; 2022 xây hơn 300 giếng phóng ICBM; 2023 tổng lực tên lửa đạn đạo khoảng 2.850; 2024 có 500 bệ phóng ICBM hoạt động và 400 tên lửa, hơn gấp đôi 2020; 2025 DoD mô tả PLARF là kho tên lửa đạn đạo trên bộ lớn nhất thế giới, hỗ trợ dự báo vượt 1.000 đầu đạn hạt nhân vào 2030.
Nền công nghiệp hậu thuẫn được Viện Nghiên cứu Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (China Aerospace Studies Institute - CASI) ghi nhận: Peter Wood và Alex Stone cho biết Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (China Aerospace Science and Technology Corporation - CASC) và Tập đoàn Khoa học và Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (China Aerospace Science and Industry Corporation - CASIC) tăng nhân sự 50% từ 2000, lần lượt 164.000 và 150.000 người vào 2020; Nhà máy 211 ở Bắc Kinh cùng cơ sở mới tại Tianjin và Hebei bổ sung hàng chục nghìn m2 sản xuất và R&D; Học viện 4 của CASIC xây bốn khu mới và trung tâm tính toán hiệu năng cao rút ngắn thiết kế. Sản lượng động cơ rắn và lỏng tăng mạnh, nhờ nhu cầu quân sự và phóng không gian, nhưng sự tập trung vào ít cơ sở phức tạp gây rủi ro bền bỉ thời chiến.
Theo Markus Schiller trong báo cáo tháng 5/2024 của Viện Nghiên cứu Hòa bình và Chính sách An ninh (Institute of Peace Research and Security Policy - IFSH), công nghiệp tên lửa Trung Quốc tập trung, do nhà nước kiểm soát và kỹ thuật chín muồi nhưng vướng phối hợp giữa các học viện phụ trách động cơ rắn/lỏng, dẫn đường và lắp ráp; quá trình chuyển từ nhiên liệu lỏng sang rắn kéo dài, làm chậm hệ cơ động và MIRV; tính bí mật và cải tổ thường xuyên khiến dữ liệu thiếu nhất quán. Báo cáo tháng 1/2026 của Quỹ Di sản (Heritage Foundation) bổ sung: phụ thuộc vật liệu nổ đặc biệt (RDX, HMX, CL-20), vi điện tử và quang điện dễ bị kiểm soát nhập khẩu hay gián đoạn; cơ sở cố định, tự động hóa cao và chuỗi số hóa tuy tăng hiệu suất nhưng phơi nhiễm trước tấn công mạng, hỏa lực hoặc hạ tầng. Cuối cùng, chiến tranh Đài Loan sẽ kiểm chứng liệu tích lũy tên lửa có chuyển hóa thành sức mạnh bền bỉ, hay bị nút thắt công nghiệp và chi phí làm giảm hiệu quả các loạt hỏa lực.
DNnet sử dụng AI để tóm tắt tin tức được thành viên chia sẻ. Nội dung và bản quyền của tin ảnh thuộc về trang tin gốc. Bạn có thể xem cụ thể tại link của trang tin gốc hay trao đổi, phản ảnh tại đây.
